Một trang web mới sử dụng WordPress

Đau lòng nhất trong tình yêu không phải là chia tay mà chính là điều này

0

Anh có biết đau lòng nhất là gì không?
Đau lòng nhất không phải là chia tay, mà đau lòng nhất là chia tay nhưng còn thương
Anh có biết sau chia tay em sợ điều gì nhất không?
Sau chia tay em sợ anh quên mất em, sợ anh thương người khác, sợ kỉ niệm cũ không còn níu giữ được anh..

“Dáng vẻ quen thuộc rõ ràng rồi cũng sẽ rơi vào quên lãng sao? Phải chăng ai cũng sẽ đến lúc như vậy? Không thể nào? Những kỉ niệm hạnh phúc rồi cũng sẽ bị xóa nhòa mất sao? Tình yêu ấy thực sự là tình yêu chứ? Không phải sao..”

Em thương anh, thương đến đau lòng, thương đến mức muốn dành hết tất cả những gì tốt nhất có thể cho anh. Bởi vì thương nhiều như vậy nên chia tay rồi vẫn mụ mị thương nhớ đợi chờ..
Nhiều người hỏi em chia tay rồi sao không quên đi mà cứ phải để bản thân mình thiệt thòi nhiều như vậy nhưng thật sự không phải là không muốn quên mà là không quên được, kỉ niệm thật nhiều em không thể nào buông bỏ, yêu thương cũng thật nhiều nói quên là quên được sao?

“Có lẽ giờ đây em đã quen dần khi mình chẳng thể bên nhau. Khoảnh khắc hai ta gặp gỡ, cho dù dòng lệ trào trên khóe mắt. Và dẫu có hóa thành tro tàn thì em cũng muốn cất lên ca khúc này. Vẫn cứ vô thức mà điên cuồng lao mình về nơi anh!”

Anh quên em chưa? Hẳn là quên rồi nhỉ? Em phiền nhiều đến vậy cơ mà. Nhiều lần làm anh buồn, nhiều lần không nghĩ đến cản giác của anh. Vì ở bên em chẳng có cảm giác an toàn, vì em bướng bỉnh không nghe lời nên anh mới không thể nào kiên nhẫn với em được nữa đúng không?
Anh, em nhớ anh ! Nhớ từng cái xoa đầu của anh bảo rằng “anh thương em”. Nhớ nhiều lần em cứng đầu chẳng chịu ngủ để anh phải thức cùng vì sợ em thức một mình sẽ suy nghĩ lung tung. Nhớ những ngày không gặp được nhau anh chạy thật nhiều cây số rồi gắt gao ôm em vào lòng. Nhớ những lần anh vì em mà đau lòng, vì em mà rơi nước mắt..

“Liệu em có thể xóa đi bóng hình anh? Thêm một lần, nếu em có thể một lần nữa thôi. Chỉ một cơ hội nữa thôi em sẽ gặp được anh chứ? Tưởng rằng khi ngày mai đến em sẽ ổn thôi. Nhưng càng ngày vết thương lòng càng thêm sâu đậm. Tưởng rằng nỗi nhung nhớ này dịu đi sẽ xuất hiện điều mới mẻ. Vậy mà thời gian trong lòng em vẫn ngưng đọng như chiếc đồng hồ hết pin”

Nhưng thật sự cuối cùng mọi thứ lại không như em nghĩ

Loading...

Anh, về được không? Cho em một lần cơ hội làm lại cùng anh được không? Em sẽ ngoan, sẽ không làm anh buồn nữa, sẽ nghe lời thay đổi bản thân, chẳng bướng bỉnh cũng chẳng cứng đầu không nghe lời anh nói nữa. Anh đừng rời đi nữa được không? Người con gái thương anh anh mẽ thế nào anh biết mà, chẳng lấy một lần rơi nước mắt trước mặt anh, thậm chí ngày mình chia tay em cũng không hề rơi nước mắt. Nhưng không từng rơi nước mắt không có nghĩa là mãi mãi không rơi nước mắt. Cuối cùng em cũng vì anh mà khóc, vì anh mà chẳng còn giữ được lớp vỏ ngoài mạnh mẽ. Em cũng từng nghĩ rằng sẽ ổn thôi, chia tay rồi tất cả mọi thứ sẽ quay về vị trí xuất phát ban đầu rồi chạy theo quỹ đạo vốn dĩ từ đầu nó nên chạy, không có anh cũng chẳng có tình yêu của anh. Nhưng thật sự cuối cùng mọi thứ lại không như em nghĩ, là vì em thương anh nhiều hơn những gì em từng nói anh nghe nên mọi thứ chẳng an ổn như em đã tưởng tượng ra. Em sắp không chịu được nữa rồi, em không quên anh được, cũng không buông bỏ được. Chia tay lâu như vậy rồi em vẫn không quen thêm được ai, mỗi ngày đều dày vò với những nỗi nhớ về anh cùng những hoài niệm cũ đã từng. Em không biết đi đâu để tìm được ai giống anh cả, anh đừng đi nữa, về ôm người anh từng xem là cả thế giới vào lòng đi, có được không?

“Dẫu cho phải đứng dưới cơn mưa ướt đẫm thì em cũng ổn mà. Là dấu mưa anh để lại nên tất cả đều hóa thành nỗi nhớ. Là nỗi thống khổ tuyệt đẹp nên có lẽ em sẽ chịu đựng được thôi. Em đã mắc nhiều sai lầm, cũng đã nhận nhiều tổn thương. Thực tại đáng sợ khiến em chỉ muốn ngã xuống và kết thúc tất cả. Trời lặng lẽ đổ mưa, rồi lại cạn khô và bay biến đi mất. Xin người đừng lặng lẽ một mình bước ra đi..”

Em mệt, thật sự mệt lắm, mệt vì cứ phải gồng mình lên chống chọi với nỗi nhớ anh. Em mệt vì cứ phải tỏ ra rằng mình ổn, rằng mình không sao đâu, rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ qua cả. Nhưng mỗi ngày em lại càng trở nên nặng nề bởi những áp lực mà chính bản thân em tạo ra. Em cảm thấy chính mình như đang trả giá với những gì đã từng trước đây, em cũng không biết phải đánh đổi bao nhiêu đau lòng nữa mới đổi lấy được anh, mới mang về cho bản thân mình một cơ hội cùng anh bắt đầu lại. Em thật sự chẳng biết nữa..

“Em phải đi đâu bây giờ? Phải mất bao lâu mới đến được điểm dừng chân? Dường như em đang lạc bước trên con đường không lối thoát.. Nếu bây giờ anh có thể quay lại một lần thôi, nhất định em sẽ không để vụt mất bàn tay này thêm lần nữa..”

Không là anh thì cũng không biết phải là ai. Em không biết mình còn thế này bao lâu nữa. Em cũng không biết cứ đợi chờ như bây giờ có phải là cách không? Anh cũng chẳng cho em một hi vọng mà em cứ đơn phương như thế này có khờ quá không? Em không biết nữa nhưng em biết là em chẳng quên anh được, chẳng thể nào đành lòng xóa bỏ đoạn tình cảm cùng anh nên chỉ có thể mỗi ngày chờ anh như vậy thôi..

“Đừng rời xa như cơn mưa, đừng đến rồi đi hệt như mưa rơi rồi tạnh”

Anh ơi, ngày hôm đó em đánh mất người em thương mất rồi, anh thay em nói với người đó rằng em thương người đó lắm, nhắn người đó về cho em một cơ hội bắt đầu lại có được không?

Loading...

Leave A Reply

Your email address will not be published.